
The Devil Wears Prada 2 sẽ khởi chiếu tại Việt Nam với các suất chiếu đặt biệt vào ngày 30/4 và 1/5. Review sớm The Devil Wears Prada: Dù yêu hay ghét, đây vẫn là một tác phẩm must-watch!
Thời điểm The Devil Wears Prada công chiếu lần đầu vào năm 2006, tôi chưa làm nghề. Lúc ấy, thời trang là một ẩn số xa hoa mà ai cũng khao khát được nhìn thấu. Sau hai thập kỷ, khi phần hai ra đời cũng là lúc tôi đã đảm nhiệm vai trò biên tập viên được vài năm, sự thấu hiểu về nghề khiến cảm xúc của tôi dành cho bộ phim sâu sắc hơn nhiều. Và tôi cảm nhận được sự xuất sắc của The Devil Wears Prada ở một tầng sâu khác, qua vẻ lấp lánh lẫn những những sóng ngầm gian khổ nhưng chưa bao giờ khiến chúng ta hết ái mộ thế giới này: Thế giới la moda.
Lưu ý: Review có tiết lộ nội dung phim.>>> ĐỌC THÊM: KHÁN GIẢ VIỆT CÓ THỂ XEM SỚM THE DEVIL WEARS PRADA 2 TRONG DỊP LỄ 30/4Nội dung The Devil Wears Prada 2: Bộ phim “vạch trần” điều gì khi thế giới thời trang đã được quảng bá rộng rãi trong suốt hai thập kỷ qua?

Ảnh: Disney
Điểm hấp dẫn nhất của phần phim đầu tiên chính là cách nó vén màn bí mật về người phụ nữ quyền lực bậc nhất ngành công nghiệp cực kỳ tinh tuyển của thế giới. Nhưng sau 20 năm, khi truyền thông hiện diện ở khắp mọi nơi, chẳng còn gì là bí mật tuyệt đối. Tấm màn huyền bí bao quanh thế giới thời trang đã nhấc lên. Vậy thì, chất “kịch tính” giờ nằm ở đâu bây giờ?
Bộ phim đã chọn câu trả lời: Lên án những ông trùm kinh doanh – những kẻ đang bóp nghẹt nghệ thuật. Đúng như thực tế, tạp chí thời trang trong phim đang đánh mất lượng lớn độc giả trung thành khi báo in không còn thế thượng phong. Họ phải chật vật cạnh tranh với mạng xã hội, với các bài báo số và thói quen thay đổi của những người đọc sinh ra trong thời đại số. Họ phải đối mặt với việc cắt giảm ngân sách, phải chiều lòng những khách hàng mà túi tiền của họ trực tiếp nuôi sống tờ báo.

Ảnh: Disney
Tạp chí Runway còn phải chịu sự chi phối của những doanh nhân lắm tiền nhưng chỉ thấy những con số thay vì nghệ thuật, những kẻ nghĩ ngay đến việc cắt giảm nhân viên, tối ưu hoá lợi nhuận khi vừa nắm quyền, và ngang nhiên bước vào văn phòng Runway với chiếc áo khoác thể thao kéo khóa để gặp gỡ một Miranda Priestly đang diện thiết kế Dries Van Noten tuyệt mỹ.
Chúng ta dễ dàng nhận ra hình bóng của những tỷ phú đang “mua đường” vào giới thời trang như Jeff Bezos, Elon Musk. Thật khó chấp nhận, nhưng thế giới xa xỉ giờ đây đã trở thành sân chơi của giới quyền lực – không còn với tư cách người tiêu dùng, mà là người kiểm soát. Nhìn cách Jeff Bezos tài trợ cho Met Gala năm nay mà xem, phần hậu truyện này thực sự là một cú tát trực diện, táo bạo và cực kỳ thức thời.

Ảnh: Getty Images
Miranda, Nigel, cùng Andy đã nỗ lực cân bằng tất cả những hỗn độn. Đó chính là cốt lõi của The Devil Wears Prada 2. Thật mới mẻ khi thấy họ đã về cùng một phe để giải quyết một bài toán chung, thay vì lặp lại hành trình hòa nhập của Andy như phần trước.
Review The Devil Wears Prada 2: Một bộ phim hoài niệm và…chữa lành đến bất ngờ
Lấy giấy bút và ghi lại cách The Devil Wears Prada 2 viết các tình tiết hoài niệm đi!

Ảnh: Disney
Lấy bối cảnh làng thời trang đang chuyển mình trước sự thay đổi của công chúng trong kỷ nguyên số và sự phụ thuộc vào các ông trùm kinh doanh để duy trì nguồn vốn, The Devil Wears Prada 2 mang lại cảm giác… chữa lành một cách bất ngờ. Phim đem đến những khoảnh khắc hoài niệm giữa Andy và văn phòng Runway, nơi giờ đây không còn là nỗi khiếp sợ của cô gái trẻ năm nào. Phim cũng mang đến những cái kết trọn vẹn cần thiết cho tất cả các nhân vật như Nigel Kipling, và thậm chí là cả Miranda Priestly.
Các tình tiết được phát triển rất tự nhiên, mang hơi thở của thời đại mới nhưng vẫn giữ đúng bản sắc nguyên bản, chứ không hề bị gượng ép hay làm mới một cách quá đà. Tri ân phần phim trước dường như là điều phải làm với những thương hiệu phim đã lâu không tái xuất. Nhưng The Devil Wears Prada 2 chọn lồng ghép tình huống tri ân vào một cốt chuyện có cách đặt vấn đề mới, giúp người xem cảm thấy sảng khoái hơn hẳn.
Bên cạnh đó là các tuyến truyện phụ được xây dựng hợp lý, chặt chẽ và không tạo cảm giác rời rạc, đồng thời mang lại cái kết trọn vẹn cho cả 4 nhân vật chính. Dẫu vậy, hơi đáng tiếc là phim thiếu đi những phân cảnh mang tính biểu tượng kinh điển như bài thuyết giảng về “chiếc áo len màu xanh cerulean”.
Một thế giới thời trang hào nhoáng hơn nữa
Ảnh: Getty Images
Phần hậu truyện này chắc chắn là một dự án tốn kém. Hàng loạt sự kiện hoành tráng của giới thời trang từ Met Gala đến Tuần lễ thời trang Milan đã đưa khán giả rời khỏi văn phòng tạp chí Runway nhiều hơn hẳn phần trước. Tất cả đều được có phần dàn dựng (mise-en-scène) và cắt dựng tỉ mỉ, thuyết phục.
Phân đoạn trình diễn loạt trang phục của Miranda, Andrea và Nigel cùng Amari khi họ tất tả chạy từ show này đến show khác chính là phiên bản “nâng cấp” rất mãn nhãn từ màn biến hình huyền thoại của Andrea Sachs trong phần phim đầu tiên.
Dàn diễn viên nhập vai dễ dàng như chưa từng có cuộc chia ly

Ảnh: Disney
Tương tác Pgiữa dàn diễn viên chính xác là điểm sáng lớn nhất. Sau 20 năm, cả bốn gương mặt chủ chốt của phim – Meryl Streep, Anne Hathaway, Emily Blunt và Stanley Tucci, đều đã trở thành những “cây đại thụ” về diễn xuất.
Anne Hathaway hóa thân cực kỳ thuyết phục vào một phiên bản Andrea Sachs trưởng thành hơn. Nếu có điều gì cô ấy còn giữ lại sau thời gian ngắn ngủi làm việc tại Runway, thì đó là gu thẩm mỹ thời trang tinh tế (dù là đồ săn từ thị trường thứ cấp để phù hợp ngân sách) và có lẽ là nỗi sợ Miranda vẫn còn thường trực trong tâm trí qua những lần nhả thoại lắp bắp cùng ngôn ngữ căng thẳng thấy rõ khi đứng trước mặt Miranda Priestly, dù trong cảnh đó, camera không tập trung vào Anne đi chăng nữa.
Khi Emily Charlton đã rời đi khỏi văn phòng Runway, một mình Miranda Priestly “cân” hết sự sắc sảo, mỉa mai. Có lẽ vì Meryl Streep đã quá thoải mái khi hóa thân vào nhân vật biểu tượng của mình, nên lần này bà diễn xuất sống động, ít tiết chế hơn bao giờ hết, từ những cái lườm nguýt đến ngữ điệu đặc trưng trong giọng nói.
Review The Devil Wears Prada 2: Điểm trừ nằm ở fanservice
Chiều lòng người hâm mộ quá cũng không tốt

Ảnh: 20th Century Fox
Dù đã dành lời khen cho sự hoài niệm, tôi vẫn cảm thấy khá hụt hẫng khi The Devil Wears Prada 2 đôi khi tự thu mình lại thành một bản sao mờ nhạt từ những khoảnh khắc huy hoàng của phần trước chỉ để chiều lòng người hâm mộ (fanservice). Điều này khiến tôi lo ngại rằng bộ phim sẽ khó vượt qua được sự đào thải của thời gian và không thể đọng lại sâu sắc trong tâm trí khán giả. Có một chút buồn bã khi chứng kiến một biểu tượng văn hóa dần biến thành một “thương vụ” kinh doanh, nơi người ta chỉ nhìn thấy tiềm năng thương mại từ lượng khán giả trung thành thay vì nỗ lực tạo ra một di sản mới. Trớ trêu thay, đây lại chính là thực trạng khắc nghiệt của giới thời trang mà bộ phim đang cố gắng lột tả.
Với những gì đã diễn ra, tôi không nghĩ phần 3 sẽ sớm xuất hiện. Phần phim này dường như đã trả lời hết mọi câu hỏi còn bỏ ngỏ cho các nhân vật nòng cốt. Trong khi đó, phim lại chưa xây dựng được tuyến truyện đủ sức nặng cho những nhân vật mới như Amari, Charlie hay Jin. Khi “lớp kế cận” chưa đủ hấp dẫn, khả năng có thêm một phần tiếp theo là rất thấp.
Những cú “spoiler” giết chết cảm xúc thời trang

Ảnh: Getty Images
Làn sóng chỉ trích về việc trang phục bị rò rỉ qua ảnh paparazzi trước khi phim lên sóng là hoàn toàn có cơ sở, bởi nó thực sự đã làm giảm bớt sự phấn khích của tôi khi xem phim. Có những khoảnh khắc được chắp bút sẽ “wow” trong phim lại chính là những tấm hình bị lộ sớm nhất từ phim trường.
Dù vậy, vẫn phải dành lời khen ngợi cho kỹ thuật ánh sáng của bộ phim. Ánh sáng được xử lý cực kỳ tinh tế, giúp tôn vinh triệt để chất liệu của trang phục. Từ những chiếc váy đính sequin lấp lánh cho đến những chiếc áo choàng da thời thượng… mọi chi tiết đắt giá mà một tín đồ thời trang mong đợi đều được bắt trọn và tỏa sáng rực rỡ dưới ống kính.
Sau cùng, liệu bộ phim The Devil Wears Prada 2 có đáng xem?

Ảnh: Reuters
Với tư cách là một người làm trong ngành và là tín đồ của phần phim trước, tôi tận hưởng trọn vẹn mọi khoảnh khắc của phần này trong lần xem đầu tiên. Bộ phim là sự pha trộn hoàn hảo giữa những phân cảnh hoài niệm được chấp bút khéo léo để đủ sức lay động lẫn không mang lại cảm giác cũ kỹ, những màn châm biếm sắc sảo và cả những thông điệp đồng cảm với thực tế của thế giới thời trang hiện tại.
Cô bạn đi cùng tôi, một người ngoại đạo với thời trang, dù không tường tận những điểm đắt giá nhất trong từng câu thoại, vẫn rất tận hưởng những màn mỉa mai sắc lẹm của Miranda, có những tràng cười sảng khoái ở những đoạn phim đầu tiên và khá là mê tuyến truyện phụ liên quan đến tuyến tình cảm của Andy.
Vậy nên, câu trả lời là: Hãy xem đi! Dù bạn có làm việc trong ngành thời trang hay không, bộ phim này chắc chắn sẽ luôn có cách để cuốn hút bạn. Tôi khuyên bạn xem không chỉ để thỏa mãn trí tò mò, mà vì thực sự bộ phim này có những giá trị rất đáng thưởng thức.
Tuy nhiên, liệu nó có khả năng cộng hưởng mạnh mẽ và tạo ra tầm ảnh hưởng di sản như cách bản gốc đã làm 20 năm trước hay không? Tôi không dám chắc. Ở thời điểm hiện tại, đây là một màn chiêu đãi ngọt ngào cho những ai đã chờ đợi hàng thập kỷ, hoặc là một lăng kính thú vị cho những ai muốn ngó nghiêng vào thế giới thời trang xa hoa. Còn với những người trong ngành như chúng tôi, đâu đó vẫn sót lại một chút dư vị bùi ngùi khi biết rằng, bộ phim khó lòng xoay chuyển cả một nền công nghiệp như cái cách mà phần phim trước đã từng làm được.
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:- THE DEVIL WEARS PRADA, TỪ BỘ PHIM BỊ LÀNG THỜI TRANG E NGẠI TRỞ THÀNH CON CƯNG CỦA NGÀNH
- ANNE HATHAWAY CẢN ĐƯA NGƯỜI MẪU GẦY GÒ LÊN THE DEVIL WEARS PRADA PHẦN 2
- ANNA WINTOUR REVIEW PHIM DEVIL WEARS PRADA (YÊU NỮ HÀNG HIỆU)
Harper’s Bazaar Việt Nam

