Ngày 12/5, tờ Mirror Media đưa tin Tòa án quận Đài Bắc tuyên án sơ thẩm vụ giết hại nữ tín đồ họ Thái. Lý Uy và vợ bị kết án lần lượt 1 năm 10 tháng và 1 năm 8 tháng tù. Cả hai được hưởng án treo 5 năm.
Theo Sinchew, nạn nhân họ Thái vì mâu thuẫn đã bị sư trụ trì Vương kêu gọi các tín đồ bạo hành đến chết. Tổng cộng 13 người, bao gồm Lý Uy bị truy tố. Lý Uy bị cáo buộc đưa ra lời khuyên cho Vương và các Phật tử về cách đối phó với cảnh sát.
Thẩm phán cho rằng Vương và những người khác phải chịu trách nhiệm về cái chết của nạn nhân.
Nhóm người này có hành vi bạo lực lặp đi lặp lại, thậm chí cố gắng che giấu tội ác và nói dối. Họ chỉ thú nhận tội ác trong phiên tòa. Trong khi đó, vợ chồng Lý Uy được hưởng án treo vì lời khai trung thực và đạt được thỏa thuận với gia đình nạn nhân.

Lý Uy là gương mặt quen thuộc qua nhiều bộ phim truyền hình, đặc biệt Sợi dây chuyền định mệnh.
Nạn nhân đã phải chịu đựng cảnh bạo lực, khiến đầu, mặt, thân và tay chân nhiều lần bị đập xuống đất. Nạn nhân thậm chí bị kéo lê, ném, đấm đá.
Nhóm người sau đó tùy tiện bỏ mặc nạn nhân và không đưa cô ấy đến bệnh viện. Do đó, họ phải chịu trách nhiệm về cái chết của nạn nhân.
Hơn nữa, sau khi phạm tội, Vương đã cấu kết với các bị cáo khác để che đậy và nói dối, tịch thu điện thoại của họ, xóa cuộc hội thoại, gây cản trở nghiêm trọng đến quá trình điều tra của tòa án. Vương chỉ thú nhận hành vi và đạt được thỏa thuận với gia đình trong quá trình tố tụng, nhưng không cung cấp bản tường trình bằng văn bản chi tiết về các sự kiện hôm đó như đã quy định trong thỏa thuận dàn xếp.
Về phần vợ chồng Lý Uy, sau khi bị đưa ra xét xử, họ đã nỗ lực để kể lại những gì mình chứng kiến. Vợ chồng nam diễn viên đạt được thỏa thuận với gia đình và thực hiện đúng thỏa thuận dàn xếp. Gia đình nạn nhân cũng đồng ý tha thứ nên vợ chồng diễn viên được hưởng án treo.
Câu chuyện về những chiếc nhãn dán bệnh lý và bản ngã bị đánh mất được khắc họa trong cuốn Người lạ với chính ta của nhà báo Rachel Aviv. Một tác phẩm đã tạo ra nhiều tranh luận vì sự sắc bén, khách quan và đầy tính nhân văn. Tác giả không đơn thuần ghi chép những hồ sơ bệnh án khô khan, mà mở ra cho độc giả một hành trình khám phá sự mong manh của tâm trí khi đứng trước những định nghĩa được gắn nhãn bởi y khoa.
Người lạ với chính ta không đưa ra đáp án đơn giản. Nó mời độc giả bước vào vùng biên giới mong manh giữa "ý nghĩa" và "bằng chứng", nơi đôi khi cả hai không gặp nhau. Và trong ranh giới ấy, điều đáng sợ nhất không phải là căn bệnh, mà là khoảnh khắc ta không còn nhận ra chính bản thân mình.

